Thứ Tư, ngày 01 tháng 10 năm 2014

Thư của ông Nguyễn Đức Tâm Nguyên Uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Đảng.



Kính gửi:
- Bộ chính trị
- Ban chấp hành trung ương Đảng

1- Chúng tôi một số cách mạng lão thành chiều 24/01/2001 đã được đồng chí Phạm Thế Duyệt do Bộ Chính trị phân công gặp. Những người đã có thư phát biểu với Bộ Chính trị, với Trung ương xung quanh việc chuẩn bị Đại hội IX của Đảng.
Tôi đã phát biểu ý kiến trong cuộc gặp mặt đó, nay tôi xin nói cụ thể và phân tích kỹ hơn về hoạt động của các đồng chí Cố vấn.
Tôi phải viết rõ vấn đề này vì trước hết là sự đoàn kết trong toàn Đảng và cũng là vì sự nghiệp của Đảng, sự tồn vong của đất nước nếu những hoạt động đó không bị chặn đứng ngay lại.
Tôi rất vốn quý trọng các đồng chí Cố vấn và quá trình hoạt động cách mạng, vì sự đóng góp cho cách mạng các đồng chí đã được Đảng và Nhà nước ghi công bằng tấm huân chương sao vàng. Nhưng các hoạt động gần đây của các đồng chí đó chính là đồng chí Đỗ Mười và đồng chí Lê Đức Anh xung quanh vấn đề nhân sự của Đại hội IX đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều, nên tôi không thể không phát biểu ý kiến đấu tranh với những hoạt động mà tôi cho là vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc tổ chức của Đảng, là lộng quyền, là đặt mình lên trên Đảng.
Ở đây, tôi chỉ nêu những vấn đề mà tôi trực tiếp chứng kiến, chứ không nêu những vấn đề tôi mới nghe nói lại như việc họp một số cán bộ lão thành ở thành phố Hồ Chí Minh, gọi dây nói cho một số cán bộ để vận động, việc Quân uỷ Trung ương họp để xem xét kỷ luật những đồng chí có liên quan đến việc Lý Tống lái máy bay rải truyền đơn khu vực thành phố Hồ Chí Minh ... (Những vấn đề này đã có mấy đồng chí phát biểu trong cuộc gặp mặt của đồng chí Phạm Thế Duyệt nói ở trên). Dưới đây là một số việc cụ thể:
2- Sau khi tôi đề nghị với Bộ chính trị cho triệu tập chúng tôi ít ra là những đồng chí nguyên Uỷ viên Bộ chính trị để chúng tôi phản ánh một số tình hình, phổ biến cho chúng tôi về hướng chuẩn bị nhân sự để khi có anh em đến chơi hỏi chúng tôi thì chúng tôi có thể giải thích theo hướng chung của Bộ Chính trị, phản ánh với Bộ Chính trị tình hình chúng tôi nghe, và chúng tôi cũng có thể góp ý kiến riêng của mình về nhân sự Đại hội. Đề nghị này nhờ đồng chí Phạm Thế Duyệt chuyển đến Bộ Chính trị. Đồng chí Duyệt hứa sáng hôm sau họp sẽ báo cáo với Bộ Chính trị. Đến trưa hôm sau, đồng chí Đỗ Mười gọi dây nói cho tôi báo là tối nay 13/01/2001 tôi sẽ đến nhà anh để thông báo một số tình hình. Nhưng tôi nói: 13h 30’ hôm nay tôi phải đi Thái Bình, hôm nào về tôi sẽ báo lại anh. Rồi anh Mười bận vì đi vào Nam, sau Tết ra mãi tới 06/02/2001 mới gặp tôi được.
Khi gặp tôi, anh Mười hỏi ngay: Anh Lê Đức Anh cho người thông báo với anh, anh có ý kiến gì? (tôi nghĩ ngay là hai người đã bàn bạc với nhau và phân công nhau đi thông báo). Tôi trả lời là nghe qua thư như thế, còn phải tìm hiểu thêm rồi mới có ý kiến được. Anh Mười nói ngay: Rõ ràng rồi, còn phải tìm hiểu gì? Có gì không rõ sao không hỏi mình. Thế rồi anh phân tích, phê phán những sai trái về quyết định thành lập A10.
Sau đó anh đưa cho tôi một bản dài 7-8 trang, bảo tôi xem đi rồi sẽ nói chuyện. Bản này có những báo cáo về hoạt động và nhận xét về 3 người: Đặng Thị Thu Hà, Vũ Thị Dung và người nữa tôi không nhớ tên, với ý chính là: Thu Hà bám rất chặt đồng chí Lê Khả Phiêu, mà Thu Hà lại quan hệ chặt chẽ với Thị Dung và người thứ ba nữa (hai người này là tình báo của Đức, một là tình báo của ....)
Ghi chú: Bản báo cáo này không đề ngày tháng, không nguồn những tin đã được cung cấp. Cũng chẳng nói là do ai gửi và gửi cho ai? Tôi nghĩ: tài liệu này vô giá trị.
Tiếp đó anh Mười đưa cho tôi xem một số ảnh, cũng nói là ảnh thu thập được từ nước ngoài và báo chí nước ngoài.
Rồi anh Mười lại hỏi: Anh làm về tổ chức, theo anh thì giải quyết thế nào?
Tôi nói: Theo tôi căn cứ tình hình các mặt trong nước và nước ngoài, kẻ địch đang tìm cách phá hoại ta, ở biên giới thì Gia Lai, Đắc Lắc vừa có bạo loạn, cho nên ta rất cần phải ổn định chính trị xã hội. Nếu thay đổi đến 50% số Uỷ viên Bộ Chính trị nhất là thay đổi 3 đồng chí chủ chốt và đồng chí Nông Đức Mạnh cũng phải chuyển vị trí công tác thì phức tạp quá. Anh Mười suy nghĩ một chút rồi nói có thể để Phan Văn Khải một vài năm nhưng cũng phải có nghị quyết. Khải chỉ được làm đến thời gian đó để chuẩn bị người thay rồi phải nghỉ. Còn Lê Khả Phiêu phải xét kỷ luật trước Đại hội.
(Tôi nghĩ: Tại sao lại có cách giải quyết như thế này? Phải chăng đó là ý đồ lật đổ đồng chí Tổng Bí thư.)
3- Về đồng chí Lê Đức Anh thì khoảng 16-17/01/2001 có cho đồng chí Son, thư ký riêng của anh đến gặp tôi để thông báo về quyết định thành lập A10 và nói đây là vi phạm nguyên tắc Đảng, vi phạm pháp luật Nhà nước và thông báo cho tôi về báo cáo của anh Lê Đức Anh với Bộ Chính trị về 6 hay 7 điều gì đó sai lầm của đồng chí Lê Khả Phiêu. Đồng chí Son cũng nói: “Hôm qua tôi đã báo cáo với anh Tố Hữu, anh Tố Hữu cũng cho đây là vi phạm nguyên tắc rất nghiêm trọng phải xử lý”. Sau đó một vài ngày, đồng chí Đồng Sĩ Nguyên gọi dây nói hỏi tôi: “Tôi vừa nghe thư ký của anh Lê Đức Anh đến báo cáo anh có biết không?” Rồi anh Nguyễn Thanh Bình cũng gọi dây nói hỏi tôi như vậy... anh Chu Huy Mân cũng nói vậy ...
4- Tôi thấy đây là cuộc vận động có chuẩn bị khá kỹ. Có phân công rõ ràng, với ý đồ không trong sáng trước thềm Đại hội IX, là vi phạm nguyên tắc tổ chức của Đảng, vi phạm điều lệ Đảng, vi phạm thông báo số 554 ngày 29/11/2000 của Bộ chính trị vì:
- Đã tổ chức cuộc vận động của cá nhân mấy người nhằm loại trừ một số cán bộ lãnh đạo của Đảng và Nhà nước ra khỏi cương vị của họ.
- Nội dung cuộc vận động là đả kích nhằm buộc đồng chí Tổng Bí thư phải từ chức, thậm chí phải bị kỷ luật trước khi Đại hội họp, trong khi đó Bộ Chính trị, Trung ương Đảng chưa có nhận xét kết luận gì về đồng chí Tổng Bí thư.
Qua những hoạt động trên đây của các đồng chí Cố vấn, tôi rất suy nghĩ, nhiều đêm không ngủ được vì sự mất đoàn kết trong Đảng chưa từng xảy ra như thế này. Rồi một loạt câu hỏi đặt ra:
- Vì sao Cố vấn lại vi phạm đến mức này? Không phải các đồng chí đó không hiểu nguyên tắc đâu, các đồng chí ấy buộc người khác về nguyên tắc thì rất chặt chẽ. Có phải các đồng chí Cố vấn tự cho mình cái quyền cao hơn Bộ Chính trị, cao hơn Trung ương nên coi thường điều lệ không ? Hay vì quyền lợi cá nhân nào đó? Hay vì muốn đưa những người “thân tín”, “tin cậy” của mình vào để dễ bề sai khiến, để theo cái gậy chỉ huy của mình không? Hay còn vì lý do sâu xa nào khác nữa? Tôi không thể giải đáp nổi xin đề nghị:
A- Bộ Chính trị, Ban chấp hành Trung ương kiểm điểm các đồng chí Cố vấn và quyết định đình chỉ ngay lập tức những hoạt động bè phái đó lại, nếu không, chậm ngày nào sẽ gây ra tác hại càng lớn cho Đảng trong khi kẻ thù trong và ngoài đang lợi dụng mọi cơ hội để phá hoại Đảng ta, Nhà nước ta. Trong khi Đảng ta đang lãnh đạo toàn Đảng toàn dân thực hiện thắng lợi nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đang ngày càng có tín nhiệm lớn trong nhân dân. Bạn bè Quốc tế đang tin tưởng ở Đảng và Nhà nước ta.
Sau đó cần nghiên cứu, thu thập đầy đủ tài liệu hơn, phân tích kỹ nguyên nhân trước mắt và sâu xa hơn để có thái độ xử lý vấn đề thật thỏa đáng.
Tôi phát biểu ý kiến đây không phải cường điệu hoá vấn đề đâu, nếu không giải quyết kịp thời thì sẽ gây ra tai hại trước mắt và hậu quả không lường cho lâu dài không xa.
Tôi tin tưởng ở sự sáng suốt vững vàng của tập thể Bộ Chính trị và Ban chấp hành Trung ương Đảng.
5- Nhân đây tôi cũng xin báo cáo với Bộ Chính trị và Trung ương Đảng:
Ngày 27/02/2001 đồng chí Năm Thi trong Nam ra có đề nghị gặp tôi hỏi lại: Trước đây đồng chí có gửi đồng chí Lê Đức Thọ và tôi, và có gửi cho đồng chí Nguyễn Văn Linh khi đang làm Bí Thư ở thành phố Hồ Chí Minh một thư tố cáo đồng chí Lê Đức Anh nhiều vấn đề (6-7 vấn đề). Thư ấy đã được giải quyết ra sao, không được hồi âm mà đồng chí Lê Đức Anh càng ngày càng được lên cao để đến hôm nay gây rối cho Đảng.
Tôi trả lời đồng chí Năm Thi: Hôm qua, Uỷ ban kiển tra Trung ương đã hỏi tôi về vấn đề này, tôi đã trả lời những ý chính, nhưng bây giờ tôi không thể nhớ hết cả được. Anh Hai Xô cùng ngồi nghe ở đó nói: Tôi sẽ mời anh Đồng Văn Cống ra để báo cáo với Bộ Chính trị về vụ Xiêm Riệp trách nhiệm thuộc về ai?
Về thư của đồng chí Năm Thi tố cáo đồng chí Lê Đức Anh tôi đã trao đổi với anh Lê Đức Thọ, anh Thọ có ý kiến cụ thể như sau: Đây là vấn đề cần quan tâm nhưng chưa đủ cơ sở để kết luận, sau này sẽ tiếp tục kiểm tra (lúc này cũng đang rối lên về nhân sự chủ chốt của Đại hội VI). Sau khi Đại hội VI tôi cũng đã đặt vấn đề với anh Nguyễn Văn Linh nhưng anh Linh cũng không giao trách nhiệm để tổ chức kiểm tra (lý do cụ thể rất phức tạp, tôi không dám viết ra đây chỉ xin trực tiếp báo cáo với Bộ Chính trị hoặc Uỷ ban kiểm tra Trung ương).
Thư đã khá dài nhưng như vậy mới đủ cơ sở để Bộ Chính trị và Trung ương xem xét. Rất mong được Bộ Chính trị sớm giải quyết để không thể tiếp tục gây tác hại cho Đảng.
Hà Nội, ngày 01 tháng 01 năm 2001
Nguyễn Đức Tâm
Nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương

BẢN BÁO CÁO TỐI MẬT CỦA ỦY BAN KIỂM TRA TRUNG ƯƠNG VỀ LÊ ĐỨC ANH


BAN CHẤP HÀNH TRUNG ƯƠNG ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
ỦY BAN KIỂM TRA
*
Số: 751-/BCKTTW
TỐI MẬT                                                                
Hà Nội, ngày 10 tháng 3 năm 2001
BÁO CÁO
Về việc giải quyết thư phản ánh đối với đồng chí Lê Đức Anh, Cố vấn Ban chấp hành Trung ương Đảng
Vừa qua, Ủy ban kiểm tra Trung ương đã nhận được nhiều đơn thư của cán bộ, đảng viên phản ánh có liên quan đến đồng chí cố vấn Lê Đức Anh, với nội dung tóm tắt như sau:
1 - Thường xuyên dự sinh hoạt với Bộ Chính trị và dự kiểm điểm của Bộ Chính trị theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 6 (lần 2) vì sao đồng chí không đưa vấn đề Quyết định 234 và thành lập bộ phận A10 ra phê bình, góp ý kiến với đồng chí Tổng Bí thư và đồng chí Chủ nhiệm Tổng cục chính trị, mà để đến nay, vào thời điểm sát Đại hội IX mới đưa ra, phải chăng là sự vận động chia rẽ bè phái trong Đảng.
2 - Sau Hội nghị Trung ương lần thứ 11 đã cho Trợ lý đi thông báo ý kiến riêng của mình, phát biểu trước Hội nghị Trung ương phê phán đồng chí Tổng Bí thư và đồng chí Chủ nhiệm Tổng cục chính trị.
- Đồng chí đã gửi văn bản cho Tổng cục trưởng Tổng cục Tình báo và Cục trưởng Cục An ninh quân đội về ý kiến của Bộ Chính trị đối với quyết định 234 và chỉ thị phải thực hiện một số việc theo ý kiến riêng của mình.
- Trong dip tết Nguyên đán Tân Tỵ (2001), khi vào miền Nam tiếp xúc các tướng lĩnh quân đội, đồng chí đã nói về Hội nghị của Bộ Chính trị và Hội nghị Trung ương lần 11 kiểm điểm đồng chí Lê Khả Phiêu, đồng chí Phạm Thanh Ngân vi phạm nguyên tắc Đảng; đồng chí Lê Khả Phiêu không xứng đáng làm Tổng Bí thư.
3 - Đã thiếu tôn trọng vai trò, vị trí của Bộ Chính trị và Ban chấp hành Trung ương; thiếu tôn trọng tập thể, thiếu bình đẳng, thường áp đặt ý kiến riêng không khách quan, không công bằng; thậm chí sử dụng lực lượng tình báo theo ý kiến cá nhân.
4 - Báo cáo thiếu trung thực một số vấn đề về lịch sử bản thân như: thành phần bản thân, ngày vào Đảng, về gia đình vợ cũ, về thực hiện một số nhiệm vụ được giao trước đây.
Chấp hành ý kiến chỉ đạo của Bộ Chính trị trong phiên họp ngày 05 - 3 - 2001 (Công văn số 583-CV/TW, ngày 09 - 3 - 2001) Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã nghiên cứu, xem xét các nội dung phản ánh nói trên. Xin báo cáo Bộ Chính trị như sau:
1 - Về việc thư phản ánh nêu đồng chí Lê Đức Anh biết quyết định 234 sớm, nhưng để đến sát Đại hội IX mới phê phán đồng chí Lê Khả Phiêu: Theo báo cáo của đồng chí Vũ Chính, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục tình báo, khoảng tháng 6 năm 2000 đồng chí có báo cáo với đồng chí Cố vấn Lê Đức Anh về quyết định 234 và Kế hoạch A10 do đồng chí Lê Khả Phiêu ký là sai. Đến Hội nghị Bộ Chính trị bàn chuẩn bị nhân sự Đại hội IX (5 - 1 - 2001) việc này mới đưa ra Bộ Chính trị xem xét. Ủy ban Kiểm tra Trung ương chưa có điều kiện để xem xét, kết luận về ý kiến phản ánh.
2 - Về việc sau Hội nghị Trung ương 11 đồng chí Lê Đức Anh cử trợ lý đi thông báo ý kiến riêng của đồng chí: Sau Hội nghị Trung ương lần thứ 11, đồng chí Lê Đức Anh đã cử đồng chí trợ lý Nguyễn Bắc Son đi gặp trực tiếp một số đồng chí lão thành cách mạng, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương, Ủy viên Trung ương và tướng lĩnh quân đội. Đồng chí Nguyễn Bắc Son đã đến gặp 19 đồng chí: Chu Huy Mân, Nguyễn Quyết, Tố Hữu, Nguyễn Đức Tâm, Nguyễn Thanh Bình, Đồng Sĩ Nguyên, Hoàng Minh Thảo, Phùng Thế Tài, Trần Văn Quang, Đặng Quân Thụy, Hoàng Anh, Nguyễn Chơn, Trần Lê, Nguyễn Hữu Khiếu, Nguyễn Quốc Thước, Nguyễn Trọng Xuyên, Lê Hai, Phạm Văn Long, Nguyễn Thị Bình. Nội dung cuộc gặp là truyền đạt ý kiến của Cố vấn Lê Đức Anh thông báo một số vấn đề có liên quan đến Bộ Chính trị bàn về nhân sự Đại hội IX; đọc nguyên văn quyết định số 234, Kế hoạch A10 và bài phát biểu của đồng chí Lê Đức Anh tại Hội nghị Trung ương 11. Việc làm trên là vi phạm nguyên tắc.
- Tại Hội nghị ngày 5 - 1 - 2001, Bộ Chính trị thảo luận phân tích việc đồng chí Lê Khả Phiêu ký quyết định số 234 là vi phạm nguyên tắc lãnh đạo tập thể và đã chỉ thị phải hủy bỏ ngay Quyết định 234 và giải tán ngay bộ phận A10; nhưng không kết luận việc lập bộ phận A10 với động cơ mục đích theo dõi nội bộ cán bộ cấp cao và cũng chưa có cơ sở để kết luận bộ phận A10 đã tổ chức theo dõi nội bộ cấp cao. Nhưng ngày 9 - 1 - 2001, đồng chí Lê Đức Anh đã có văn bản gửi Tổng cục Tình báo và Cục An ninh quân đội, yêu cầu: “phải chấm dứt ngay mọi hoạt động như việc điều tra Ủy viên Bộ Chính trị; việc lấy danh nghĩa và uy tín quân đội để vận động cho người này, nói xấu người kia, nói xấu các đồng chí Cố vấn, phát biểu mập mờ để gây nghi ngờ một số đồng chí Bộ Chính trị”.
Việc đồng chí Lê Đức Anh ra văn bản ngày 9 - 1 - 2001 chỉ thị cho Tổng cục Tình báo và Cục An ninh quân đội phải chấm dứt ngay mọi hoạt động điều tra Bộ Chính trị … là không đúng về nội dung kết luận của Bộ Chính trị trong phiên họp ngày 5 - 1 - 2001 và vượt quá thẩm quyền đồng chí Cố vấn.
3 - Về ý kiến phản ánh đồng chí thiếu tôn trọng Trung ương, không khách quan, không công bằng … Đối với nội dung này Ủy ban Kiểm tra Trung ương chưa có điều kiện xem xét đầy đủ. Nhưng có một số việc như: Việc máy bay Lý Tống rải truyền đơn phản động ở thành phố Hồ Chí Minh và Tây Ninh, ngày 17 - 11 - 2000 và bắn nhầm máy bay dân dụng, ngày 18 - 11 - 2000, có liên quan trách nhiệm và khuyết điểm của đồng chí Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phạm Văn Trà và một số đồng chí khác; Bộ Chính trị đang chỉ đạo kiểm điểm xử lý những tập thể và cá nhân liên quan. Nhưng tại Hội nghị Đảng ủy Quân sự Trung ương, ngày 12 - 11 - 2001, đồng chí Lê Đức Anh phát biểu là trong tình hình hiện nay mà đặt vấn đề kỷ luật các đồng chí lãnh đạo Bộ Quốc phòng sẽ gây hoang mang trong quân đội, là thiếu trách nhiệm với Tổ quốc. Ngược lại, đối với đồng chí Lê Khả Phiêu là Tổng Bí thư của Đảng, Bí thư Đảng ủy Quân sự Trung ương, thì đồng chí đã quy kết nặng nề và đặt vấn đề phải thông báo cho các cấp uỷ trong toàn Đảng và các cấp lãnh đạo, chỉ huy trong toàn quân. Đồng chí còn biết rõ vụ Xiêm Riệp, xảy ra từ năm 1983 và đã được xử lý xong. Đồng chí Lê Khả Phiêu không ở trong số các đồng chí có trách nhiệm phải xem xét, nhưng đến nay, đồng chí lại đưa vấn đề này ra Bộ Chính trị để xem xét.
Qua các sự việc đã xem xét cho thấy, khuyết điểm của đồng chí Lê Đức Anh đã gây phân tâm và mất lòng tin của cán bộ đảng viên và nhân dân đối với Đảng, tạo sơ hở để các phần tử thù địch và cơ hội lợi dụng gây chia rẽ, bè phái trong Đảng.
Còn nội dung thứ 4 và một số vấn đề khác chưa đủ thời gian và điều kiện xem xét, kết luận. Vậy, Ủy ban Kiểm tra Trung ương xin báo cáo Bộ Chính trị xem xét, quyết định./.
Nơi nhận:
- Thường vụ Bộ Chính trị
(để báo cáo)
- Lưu hồ sơ T/M ỦY BAN KIỂM TRA TRUNG ƯƠNG
PHÓ CHỦ NHIỆM
Đã ký
Vũ Quốc Hùng

Tiếng sấm rền vang bên hồ Trúc Bạch



Trời Hà Nội đã sang tiết mùa thu gần một tháng rồi mà vẫn còn rầm rì tiếng sấm- Đó là tiếng sấm "nổ", báo hiệu một mùa bội thu. Sáng chủ nhật ngày 05/9/2004 (21/7 năm Giáp Thân) ấy, bầu trời Hà Nội trong xanh, nhưng ở số 1 phố Trấn Vũ bên góc hồ Trúc Bạch lại bỗng vang lên tiếng "sấm tay" rầm rầm từng đợt, từng đợt... Đó là niềm reo vui của các tướng lĩnh, các sĩ quan, các cựu chiến binh dự lễ kỉ niệm 59 năm ngày thành lập bộ Tổng tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam. Những ai qua đấy lúc đó cũng đều ngỡ ngàng và đứng lại lắng nghe. Đây là sử kiện đáng ghi vào sử sách của người dân Hà Nội khi cả nước đang hướng tới kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng Thủ đô.
Hội trường đông nghịt, ghế không còn chỗ trống, nhiều người phải đứng. Tôi nhìn thấy bốn chiến hữu thân thiết, vội bước đến bắt tay và ôm nhau mừng rỡ. Đó là đại tá Hùng Cường (Cường sứt), người đã tố cáo 5 uỷ viên Bộ chính trị phái cực đoan là tay chân của Lê Đức Anh; đó là đại tá Như Thiết - nguyên Cục phó Cục tác chiến, người đã kiến nghị với Đảng và Nhà nước yêu cầu mở ngay Toà án đại hình, bắt những tên phản động Lê Đức Anh, Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh... phải đứng trước vành móng ngựa để xét xử về tội phản quốc, phá hoại Đảng, phá hoại đất nước trước khi mở đại hội Đảng X; Đó là tác giả bài viết "Vương triều Vũ Chính" và tác giả bài viết "Lê Đa là ai"" nổi tiếng.
8 giờ 30, Lê Đức Anh mặc quân phục đại lễ đeo quân hàm đại tướng với nhiều huân chương lấp lánh trên ngực lò dò bước vào. Mọi người đều nhìn thấy nhưng đã lờ đi và ngồi thản nhiên nói chuyện vui với nhau. Rồi Lê Đức Anh tự tìm chỗ và ngồi im lìm như một xác chết chờ cho thời gian trôi đi mà không có ai đến bắt tay, hỏi chuyện. Tôi cảm thấy lúc này Lê Đức Anh bị cô lập hơn bao giờ hết!
Đúng 9 giờ, Ban tổ chức nhận được tin: "Anh Văn mệt, chưa chắc đã đến dự" (!"). Thế là lễ kỉ niệm bắt đầu. Mọi người đều cảm thấy buồn vì vắng người anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam, do đó chương trình của ban tổ chức thay đổi như sau:
- Đầu tiên là đồng chí Tổng Tham mưu trưởng, Thượng tướng Phùng Quang Thanh lên phát biểu - Ông nói rất ngắn, nội dung không có gì đặc biệt nên tiếng vỗ tay không được hào hứng.
- Tiếp đến là đồng chí Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, đại tướng Phạm Văn Trà lên phát biểu. Ông nói dài hơn một chút, nhưng nội dung cũng không có gì đặc biệt, nên tiếng vỗ tay cũng không được sôi nổi.
- Khi ông Phạm Văn Trà phát biểu gần hết, Lê Đức Anh nhấp nhỏm muốn đứng dậy, tay móc túi áo lấy ra mấy trang giấy. Và khi ông Phạm Văn Trà vừa dứt lời, thì Lê Đức Anh vội đứng dậy và vỗ tay trước tiên, khấp khởi chờ đợi ban tổ chức giới thiệu đến lượt lên chiễm lĩnh diễn đàn. Tiếng vỗ tay vừa dứt, cũng là lúc ông Phạm Văn Trà từ bục bước xuống bậc đầu tiên, thì bỗng cả hội trường rào rào đứng dậy, tất cả quay hướng ra cửa và vỗ tay rầm rầm như sấm và giông tố làm hội trường như vỡ tung ra, mặt nước hồ Trúc Bạch như nổi sóng. Vâng! Đại tướng Võ Nguyên Giáp bất ngờ xuất hiện trước cửa! Thượng tướng Phùng Quang Thanh vội lao ra đón đại tướng Võ Nguyên Giáp vào, trong tiếng vỗ tay từng đợt, từng đợt không ngớt. Không khí hội trường sôi động hẳn lên. Anh Văn giơ hai tay lên vẫy, cười đôn hậu, trìu mến nhìn mọi người và ra hiệu cho mọi người ngừng vỗ tay và ngồi xuống, nhưng không ai chịu chấp hành "lệnh" của vị Tổng tư lệnh năm xưa, kể cả Lê Đức Anh cứ đứng ngây ra sững sờ! (Những năm trước Lê Đức Anh không đứng lên như vậy) Anh Văn phải ra hiệu đến lần thứ ba thì "mệnh lệnh" mới có hiệu lực! Tôi và nhiều người đã ứa nước mắt trong tiếng cười vui sướng.
Thượng tướng Phùng Quang Thanh bước lên bục, giọng vang hội trường: "Kính mời Anh Văn lên nói chuyện!"
Thế là cả hội trường lại đứng lên vỗ tay rầm rầm như sấm và giông tố trong suốt thời gian Thượng tướng Phùng Quang Thanh tháp tùng Đại tướng Võ Nguyên Giáp bước lên bục. Cũng trong thời gian ấy, một chuyện bất ngờ ngoài dự kiến xảy ra: Lê Đức Anh lặng lẽ, lủi thủi bước ra khỏi hội trường chẳng nói chẳng rằng và cũng chẳng có ai tiễn biệt! Mọi người xì xào, ném theo ánh mắt khinh bỉ và căm giận! Tôi nghe rõ tiếng ai nói: "Đồ vô văn hoá ! Đã như thế còn vác mặt đến đây làm gì""
Rồi không gian lặng đi như thể mọi người đều nín thở chờ lệnh nổ súng. Xốn xang và hồi hộp ! Mọi con mắt đều hướng lên Anh Văn - vị Đại tướng Tổng tư lệnh, người anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam. Anh Văn sẽ nói những gì" Mà sao Anh Văn không cầm giấy" Phong thái Anh Văn vẫn đĩnh đạc, giọng nói của Anh Văn vẫn ôn tồn như bản chất vốn có mà chúng ta đều biết. (Xin tóm tắt ý chính) : Sau những lời mở đầu, Anh Văn hỏi : "Đồng chí nào trước đây là lãnh đạo của Cục tác chiến"" có 2 vị tướng đứng dậy. Anh Văn hỏi tiếp : "Đồng chí nào trước đây là lãnh đạo của Cục quân báo"" chẳng có ai đứng dậy. Mọi người xì xào : "Không mời Vũ Chính à" Mời làm gì cái thằng phản động ấy! Nếu có mời nó cũng không đến, vì nó sợ và nó cho rằng nó không phải là người của Bộ tổng tham mưu; hay là Vũ Chính chạy trốn rồi"..." (Sự thật Ban tổ chức không mời Vũ Chính). Anh Văn tiếp : "Như hồi tôi lãnh đạo trong Bộ tổng tham mưu gồm có Cục Tác chiến gọi là cục 1, Cục Quân báo gọi là cục 2, Cục Quân lực gọi là cục 3 v.v... có như thế đồng chí Tổng tham mưu trưởng mới nắm được toàn bộ tình hình để giúp Bộ trường Quốc phòng chỉ huy, lãnh đạo. Nhưng bây giờ, Tổng cục 2 không nằm trong Bộ tổng tham mưu nên Tổng tham mưu trưởng không nắm được tình hình địch, vì thế không có kế hoạch tác chiến đúng đắn và chính xác. Việc Lý Tống lái máy bay vào rải truyền đơn ở Thành phố Hồ Chí Minh, cũng như các vụ bạo loạn ở Tây Nguyên quân đội không biết việc xảy ra nên không có kế hoạch đối phó, do đó bị bất ngờ. Đó là hệ quả của việc Tổng cục 2 nằm ngoài Bộ tổng tham mưu. Dứt khoát rồi đây chức năng và nhiệm vụ của Tổng cục 2 phải như chức năng và nhiệm vụ của Cục Quân báo trước đây và nằm trong Bộ tổng tham mưu dưới sự chỉ huy trực tiếp của đồng chí Tổng tham mưu trưởng ..." Cả hội trường đã vỗ tay hoan hô vang dậy. Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói ngắn gọn vậy thôi, nhưng rất súc tích. Đại tướng Võ Nguyên Giáp không hề nhắc tới "Vụ án chính trị siêu nghiêm trọng". Mọi người đều hiểu tấm lòng đồng chí Võ đại tướng và thầm hứa luôn luôn xứng đáng là người lính trung thành của người anh cả Quân đội nhân dân Việt Nam và sẵn sàng chiến đấu vì đồng chí Võ đại tướng.
Trong bữa cơm thân mật, tiếng cười nói sao mà vui thế. Mọi người bàn tán công khai về hai bức thư của Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, cho rằng Trung Ương và Bộ chính trị phải giải quyết dứt điểm thì uy tín của Đảng mới nâng lên được. Ai cũng muốn đến chúc Anh Văn mạnh khoẻ để tiếp tục cuộc đấu tranh bảo vệ sự trong sáng của Đảng mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy : "Một Đảng mà bao che khuyết điểm thì cái Đảng đó sẽ hỏng "" Tư tưởng Hồ Chí Minh là như thế.
Ngày nay các vị lãnh đạo Đảng thường hay nói đến tư tưởng Hồ Chí Minh, nhưng tại sao các vị lại bao che, không giám giải quyết dứt điểm "Vụ án chính trị siêu nghiêm trọng" " Các vị lãnh đạo Đảng suy nghĩ gì về sự kiện này " Hay là chỉ nghĩ đến xôi thịt thôi "
Sau này qua tìm hiểu mới rõ một số chuyện :
Hằng năm Bộ Quốc phòng đều tổ chức kỷ niệm ngày Bác Hồ giao cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp thành lập Bộ tổng tham mưu . Năm nào Anh Văn cũng đến dự và có mặt cả Lê Đức Anh nữa. Trong những buổi lễ kỉ niệm ấy, Anh Văn bao giờ cũng mặc quân phục, còn Lê Đức Anh thì mặc complet không đeo huân chương. Năm ngoái thôi, ta còn thấy Lê Đức Anh vẫn ngồi cạnh Anh Văn và Anh Văn còn nói chuyện "vui vẻ" với Lê Đức Anh (Thật ra chỉ bằng mặt chứ không bằng lòng).
Lễ kỉ niệm năm nay, Lê Đức Anh thường xuyên cho người dò la và hỏi xem Anh Văn có đến dự không, thì đều được trả lời : "Anh Văn mệt, chưa chắc đã đến dự" (!"). Ngay buổi sáng hôm 05/9/2004 còn có nhiều cú điện thoại gọi đến hỏi thăm tình hình Anh Văn và đều được trả lời như thế. Lê Đức Anh đinh ninh, lòng bảo dạ và mừng thầm : "Buổi kỉ niệm này sẽ là của ta", nên Thái thượng hoàng mới đóng bộ quân phục đại lễ vào và đeo nhiều huân chương như thế, có cả huân chương trong trânh đánh làm Lê Đức Anh bị chột một mắt (thực ra Lê Đức Anh bị chột mắt là do bị bệnh đậu mùa) để huênh hoang với thiên hạ. Không biết nội dung bài viết sẵn mà Lê Đức Anh móc từ trong túi ra ấy nói những gì " Nhưng chắc chắn là bài phản kích lại bức thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 03/01/2004 và bức thư của thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, cũng như dư luận xã hội trong và ngoài nước đang kết tội Lê Đức Anh, Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh ... là những tên phản động, phá hoại Đảng, phá hoại đất nước. Những sự việc xảy ra quá bất ngờ đối với "Thày Sú chột".
Các tướng lĩnh và anh em Cựu chiến binh rất khâm phục về tài thao lược của vị Tổng tư lệnh và cho rằng Lê Đức Anh đã đại bại, bị hạ "nốc ao" trong trận phục kích này. Thực ra mấy hôm ấy Đại tướng Võ Nguyên Giáp có mệt thật, nhưng vì nhớ anh em quá nên Anh Văn đã cố gắng đến dự để gặp gỡ và động viên các chiến sĩ đã một thời cùng Võ đại tướng xông pha trong lửa đạn để có được ngày hôm nay.
Đau như hoạn, Lê Đức Anh về nổi khùng và mắng Nguyễn Chí Vịnh : "Đồ ăn hại !" Con mắt còn lại của Lê Đức Anh đỏ ngầu như lửa, con mắt chột tràn ra một bãi nhầy nhầy !
Chuyện còn dài và còn nhiều chuyện hấp dẫn sẽ xảy ra từ nay cho đến trước và sau Đại hội Đảng X. Xin mời các bạn chú ý theo dõi.

Thứ Hai, ngày 22 tháng 9 năm 2014

Tư liệu về Hội nghị Thành Đô



Hội nghị Thành Đô là cuộc hội nghị thượng đỉnh Việt-Trung trong hai ngày 3-4 Tháng 9, 1990, tại Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên (Trung Quốc) giữa lãnh đạo cao cấp nhất hai Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam - Trung Quốc. Cuộc họp mặt này nhằm mục đích bình thường hóa quan hệ giữa hai nước và hai Đảng. Cho đến nay, nội dung và các thỏa thuận trong cuộc họp của đôi bên vẫn chưa được công bố, tuy nhiên trên trang thông tin chính thức của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã cho đăng hình ảnh chụp trong hội nghị, trong những cột mốc ngoại giao quan trọng.
Thành phần tham dự:
Cuối năm 1989 cho đến đầu năm 1990, hệ thống Xã hội chủ nghĩa ở các nước cộng sản Đông Âu kể cả Liên Xô lần lượt bị dao động đến rạn nứt suy sụp. Kế tiếp là sự kiện Thiên An Môn, khiến các nước Tây phương đồng thanh công kích chính phủ Bắc Kinh, làm cho Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam càng lo lắng trước nguy cơ đổ vỡ của chế độ. Hà Nội bèn tìm cách bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc, nhấn mạnh xung đột giữa khối tư bản và cộng sản trong khi hòa hoãn với Bắc Kinh mặc dù hai bên đã xung chiến trong thời gian dài trên bộ trong cuộc chiến tranh Biên giới Việt Trung 1979 và ngoài khơi trong Hải chiến Trường Sa 1988.
Quan hệ Việt Trung bấy giờ đã căng thẳng hơn 10 năm. Xúc tiến của Đảng Cộng sản Việt Nam chuyển chính sách sang giai đoạn liên minh "bảo vệ Xã hội Chủ nghĩa" tức là trở lại quan điểm Mác-Lê trước kia chia thế giới làm hai khối tư bản và cộng sản. Vì mất hậu thuẫn của Liên Xô, Việt Nam trước hoàn cảnh cô lập, thay vì đối đầu với Bắc Kinh, đành phải làm hòa với Trung Quốc để tránh cái họa chiến tranh tái diễn giữa hai nước cộng sản. Lãnh đạo Việt Nam lấy yếu tố hai nước cùng chung ý thức hệ nên phải liên kết lại, trong khi bỏ qua vai trò "bá quyền" và "bành trướng" của Trung Quốc được nhấn mạnh bấy lâu. Quan điểm này được thuật lại rõ ràng khi Lê Đức Anh sang Phnom Penh cuối năm 1990. Anh thông báo lại với bộ Chính trị Campuchia nội dung cuộc gặp gỡ cấp cao Việt-Trung là: "Mỹ và phương Tây muốn cơ hội này để xoá cộng sản. Nó đang xoá ở Đông Âu. Nó tuyên bố là xoá cộng sản trên toàn thế giới. Rõ ràng nó là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm. Ta phải tìm đồng minh. Đồng minh này là Trung Quốc." Kể từ đó nhà nước Việt Nam càng đề cao cảnh giác diễn biến hòa bình trong khi củng cố liên hệ với các nước cộng sản còn lại.
Trước Hội nghị Thành Đô một năm vào Tháng 10 năm 1989, Kaysone Phomvihane, Tổng Bí thư Đảng Cách mạng Nhân dân Lào kiêm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Lào, khi sang thăm Trung Quốc có đề cập tới việc bình thường hóa bang giao Việt Hoa với Đặng Tiểu Bình. Bình ra điều kiện, Việt Nam phải hoàn toàn rút quân khỏi Campuchia.
Ngày 5 tháng 6 năm 1990, dưới sự cố gắng của nhiều phía, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã hội kiến Trương Đức Duy, Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam, tại phòng khách Trung ương ĐCSVN. Ngày 16 tháng 8 năm 1990, Hoàng Nhật Tân, con trai Hoàng Văn Hoan, đến Đại sứ quán Trung Quốc gặp Trương Đức Duy để nhắn lời của Nguyễn Văn Linh, là muốn gặp trực tiếp phía lãnh đạo Trung Quốc.
Ngày 21 Trương Đức Duy trực tiếp tới gặp Lê Đức Anh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, thay vì Nguyễn Cơ Thạch, bộ trưởng bộ Ngoại giao vì thái độ chống Trung Quốc của Thạch. Duy ngỏ ý muốn nói chuyện thẳng với Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh. Sáng ngày 22, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh hội kiến với Trương Đức Duy tại Nhà khách Bộ Quốc phòng. Đến ngày 28 sứ quán Trung Quốc nhận được chỉ thị, là Tổng Bí thư Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng mời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười, và cố vấn Trung ương ĐCSVN Phạm Văn Đồng thăm Trung Quốc từ ngày 3 đến ngày 4 tháng 9 năm 1990. Do Á vận Hội sắp cử hành ở Bắc Kinh, để tiện bảo mật, nên họ sắp xếp địa điểm hội đàm tại Thành Đô, Tứ Xuyên. Đáng ghi nhận là Hà Nội không cử Nguyễn Cơ Thạch đi tham dự vì phải nhượng bộ Bắc Kinh vốn không chấp nhận lập trường của Thạch.
Hội nghị diễn ra tại khách sạn Kim Ngưu, Nội dung chính trong cuộc hội nghị là vấn đề giải quyết chính trị xung đột Campuchia và vấn đề khôi phục bình thường quan hệ Trung - Việt.
Tuy Việt Nam nhấn mạnh liên minh Xã hội Chủ nghĩa khi hòa hoãn với Trung Quốc, Bắc Kinh coi cuộc gặp gỡ chủ yếu là buộc Việt Nam phải rút khỏi Campuchia. Bắc Kinh chỉ thay đổi lập trường khi Hoa Kỳ công bố sẵn sàng bình thường hóa bang giao Việt Mỹ. Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch lúc bấy giờ đang xúc tiến với Ngoại trưởng Mỹ là James Baker nhưng việc đó không thành tựu.
Kết quả thực hiện sau Thành Đô
Quân sự
Sau hội nghị, Việt Nam rút quân ra khỏi Campuchia.
Trao đổi thương mại và nối lại bang giao
Ngày 5 Tháng 11, 1991, tức hơn một năm sau cuộc họp ở Thành Đô, Đỗ Mười, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam và Võ Văn Kiệt, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng đến thăm Trung Quốc. Ngày 7 Tháng 11, 1991, hiệp định mậu dịch Trung - Việt và hiệp định tạm thời về việc xử lý công việc biên giới hai nước được ký tại Nhà khách quốc gia Điếu Ngư Đài, Bắc Kinh. Quan hệ Trung-Việt dần trở lại bình thường.
Theo nhà phân tích ngoại giao Carl Thayer thì Việt Nam muốn tạo một liên minh quân sự giữa Bắc Kinh và Hà Nội nhưng đề nghị này bị Bắc Kinh bác bỏ. Lập trường của Bắc Kinh là hai nước có thể là "đồng chí nhưng không phải đồng minh". Ngược lại Bắc Kinh đòi Hà Nội phải nhận cho hồi hương người Hoa, nhượng bộ lãnh thổ, và hoàn trả những khoản nợ trước kia. Hà Nội không chấp nhận những điểm đó.
Trong khuôn khổ bang giao Việt-Hoa thì Tháng 2 năm 1999, lãnh đạo Trung Việt lại công bố "Tuyên bố chung", xác định phát triển quan hệ hai nước trong thế kỷ mới, nội dung có thể tóm lại thành 16 chữ vàng: "ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu hảo, hợp tác toàn diện".
Lập trường đối ngoại của Việt Nam
Trong khi đó Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch vì bị Bắc Kinh coi là người cản trở quan hệ Việt Hoa nên bị loại bỏ khỏi Bộ Chính trị năm 1991. Mặt khác Việt Nam cũng nỗ lực giao hảo với các nước lân bang trong khối ASEAN và Tây phương cho dù Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1992 vẫn đặt ưu tiên vào các nước Mác-Lê và coi Trung Quốc, Cuba, Bắc HànLào là những nước bạn thân hơn cả. Tuy vậy theo nhận xét của Đại tá Công an Nguyễn Đăng Quang dựa trên lịch sử Trung-Xô, Việt-Trung, và Việt-Miên thì kỳ vọng giảm xung đột vì chung ý thức hệ là một "ảo tưởng" vì những quốc gia kể trên tuy chung khối Xã hội chủ nghĩa vẫn giao chiến.
Chính sách đối nội
Về mặt đối nội lịch sử, chính quyền Việt Nam kể từ sau Hội nghị Thành Đô ém nhẹm và không nhắc đến Chiến tranh biên giới Việt-Trung, 1979 nữa.
Sửa đổi Hiến pháp
Hội nghị Thành Đô theo nhận xét của vài nhà chuyên môn thì đã tác động sâu rộng đến việc Việt Nam soạn lại cả hiến pháp. Lời nói đầu của Hiến pháp năm 1980 đích danh lên án "bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược" nhưng Hiến pháp năm 1992 bỏ hẳn lập trường chống Bắc Kinh trong văn bản pháp lý của nhà nước.
Bí mật chưa được công bố
Hiện thời chính phủ Việt Nam và báo chí nhà nước không đưa ra một thông tin nào về Hội nghị Thành Đô, đưa tới những tin đồn, là vì sự lo sợ về sự tồn tại của Đảng, phía Việt Nam đã nhượng bộ quá mức, đưa tới sự lũng đoạn của Trung Quốc vào hậu trường chính trị của Việt Nam.
Trong những lời đồn đó có việc Trung Quốc làm áp lực với phía Việt Nam loại bỏ Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch. Đại tá công an Nguyễn Đăng Quang là người từng nhiều lần tiếp xúc với nguyên Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch cho là: "Trung quốc đưa ra một điều kiện tiên quyết đó là Việt Nam thực tâm muốn bình thường, cải thiện quan hệ ngoại giao với Trung Quốc thì việc đầu tiên là Việt Nam phải loại bỏ Bộ trưởng Thạch...".
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc cũng cùng quan điểm này: "Trung Quốc rất ghét Nguyễn Cơ Thạch cho nên nó mới ép phái đoàn của ta tại Thành Đô phải nhận điều đó. Phải gạt bỏ Nguyễn Cơ Thạch thì nó mới bình thường hóa quan hệ. Phái đoàn của ta lúc bấy giờ chả hiểu các ông ấy như thế nào mà lại chấp nhận cái điều kiện ấy của nó."
Theo Trần Quang Cơ, nguyên Thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao, "kết quả được ghi lại trong một văn bản gọi là "Biên bản tóm tắt" gồm 8 điểm. Khi nghiên cứu biên bản 8 điểm đó, chúng tôi nhận thấy có tới 7 điểm nói về vấn đề Campuchia, chỉ có 1 điểm nói về cải thiện quan hệ giữa hai nước mà thực chất chỉ là nhắc lại lập trường cũ Trung Quốc gắn việc giải quyết vấn đề Campuchia với bình thường hoá quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Trong 7 điểm về Campuchia, 2 điểm là những điểm có tính chất chung về mặt quốc tế mà 2 bên đang còn tranh cãi (giải pháp chính trị toàn diện cho vấn đề Campuchia; rút hết quân Việt Nam ở Campuchia có dẫn chứng), còn 5 điểm thì hoàn toàn là đáp ứng yêu cầu của Trung Quốc. Không có điểm nào theo yêu cầu của ta cả."
Ngày 2 Tháng 9, 2014, danh sách 20 cựu giới chức quân nhân gửi kiến nghị lên Chủ tịch nước Trương Tấn SangThủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đòi chính quyền công bố những ký kết giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Hoa mà đến nay vẫn coi là "tấm màn bí mật". Họ cho rằng những cam kết đó tổn hại đến chủ quyền đất nước. Tên tuổi ký tên trong lá thư ngỏ có Trung tướng Lê Hữu Ðức, Thiếu tướng Trần Minh Ðức, Thiếu tướng Huỳnh Ðắc Hương, Thiếu tướng Lê Duy Mật, Thiếu tướng Bùi Văn Quỳ, và Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh.