Thứ tư, ngày 22 tháng năm năm 2013

“Lính Trung Quốc có thể cải trang ngư dân chiếm đảo, đá ở Trường Sa”



Biển Đông trong thời gian vừa qua đã liên tục trở nên căng thẳng sau những động thái leo thang của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa khiến dư luận trong nước, khu vực và quốc tế đặc biệt quan ngại.
Tại Hoàng Sa, ngày 20/3 tàu quân sự Trung Quốc bắn cháy cabin một tàu cá Việt Nam đang đánh bắt hợp pháp trong vùng biển chủ quyền của Việt Nam; tổ chức tour du lịch trái phép ra đảo Đá Bắc, Hoàng Sa hôm 18/4, chưa kể những hoạt động quấy rối, xua đuổi ngư dân Việt Nam đánh bắt ở Hoàng Sa; áp đặt cái gọi là "lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông, trong đó có Hoàng Sa của Việt Nam từ 16/5 đến 1/8.
Tại Trường Sa, từ cuối tháng 3/2013 đến nay Trung Quốc đã ngang nhiên triển khai ít nhất 3 cuộc tập trận trái phép, trong đó cuộc tập trận quy mô lớn của hạm đội Nam Hải kéo dài 16 ngày từ 19/3 được đặc biệt chú ý bởi quy mô, mức độ, cường độ cũng như các nội dung diễn tập trái phép trong khu vực quần đảo Trường Sa.
Từ 12/5 hạm đội Nam Hải lại tiếp tục phái 1 biên đội tàu hộ vệ ra tập trận trái phép ở Trường Sa, một ngày sau, 13/5, một biên đội tàu chiến khác của hạm đội Đông Hải cũng kéo vào tập kết tại Biển Đông.
Đáng chú ý, ngày 6/5 giới chức tỉnh Hải Nam, Trung Quốc phái 32 tàu cá kéo ra quần đảo Trường Sa của Việt Nam đánh bắt trái phép. Không chỉ kéo theo các phóng viên để tuyên truyền, quay phim, chụp ảnh, lần đầu tiên giới chức Trung Quốc còn công khai tọa độ vị trí 32 tàu cá Trung Quốc nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế, vùng biển chủ quyền của Việt Nam (10,27 độ Vĩ Bắc và 111,14 độ Kinh Đông và 6,01 độ Vĩ Bắc, 108,48 độ Kinh Đông, cực Tây Nam quần đảo Trường Sa, sát với cái gọi là "đường lưỡi bò" phi pháp).
Đây là một bước leo thang mới của Trung Quốc, hoạt động phái 32 tàu cá ra Trường Sa của Việt Nam chỉ là nước cờ dò đường nhằm thử thái độ, phản ứng của ta, nếu ta phản ứng thiếu kiên quyết Trung Quốc sẽ được đà lấn tới và có thể có nhiều hành động leo thang khó lường trước. Rất có khả năng trong thời gian tới Bắc Kinh sẽ không chỉ dừng lại ở đây mà sẽ phái lính cải trang thành ngư dân xâm nhập, đổ bộ và chiếm đóng thậm chí là xây dựng nhà dàn, công sự trái phép trên các điểm đảo, bãi đá, rặng san hô ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam mà hiện nay ta chưa kịp triển khai quân chốt giữ.

Chỉ không làm thôi chứ không phải không biết.

Thứ ba, ngày 21 tháng năm năm 2013

Tư tưởng Hồ Chí Minh qua Bản yêu sách gửi đến Hội nghị Véc-xây và bản Hiến pháp 1946

Chiến tranh thế giới lần thứ nhất kết thúc năm 1918. Ngày 28 tháng 6 năm 1919, các nước thắng trận và bại trận đã họp Hội nghị tại Versailles, Pháp, để ký kết các hòa ước chính thức, cũng như phân chia các quyền lợi cho các nước thắng trận. 

Các nước thắng trận bao gồm Anh, Pháp, Nga, Ytalia, Mỹ. Các nước bại trận bao gồm Đức, Áo - Hungary, và Thổ Nhĩ Kỳ.  
Tại Hội nghị Versailles này, bên cạnh các đoàn đại biểu chính thức, còn có đại diện các dân tộc bị áp bức, đến dự Hội nghị để yêu cầu độc lập và tự do cho dân tộc mình, như đại diện cho người Aixơlen, người Ấn Độ, người Triều Tiên, người Arập… Khi đó người thanh niên yêu nước Nguyễn Ái Quốc đang hoạt động ở Pháp, đã tự tổ chức nhóm người Việt Nam yêu nước tại Pa-ri, và tại các tỉnh ở Pháp. Ông Nguyễn Ái Quốc đã đến Hội nghị Versailles với danh nghĩa đại diện cho tổ chức này.

Tại Hội nghị Versailles, ông Nguyễn Ái Quốc đã phát cho các đại biểu dự Hội nghị “Bản yêu sách của dân tộc Việt Nam gửi đến Hội nghị Versailles”. “Bản yêu sách” này bao gồm 8 điểm rất ôn hòa, yêu cầu Chính phủ Pháp trao trả một số quyền tự do, dân chủ cơ bản tối thiểu cho nhân dân Việt Nam.

“Bản yêu sách” nổi tiếng của người thanh niên yêu nước Nguyễn Ái Quốc  gửi Hội nghị Versaillé năm 1919 đó, bao gồm 8 điểm là:

1- Ân xá toàn thể chính trị phạm Việt Nam.
2- Cải cách nền pháp lý Đông Dương, cho người Việt Nam cũng được bảo đảm về mặt pháp lý như người Âu, bỏ hẳn Tòa án đặc biệt, công cụ để khủng bố những người Việt Nam lương thiện nhất.
3- Tự do báo chí và tự do tư tưởng.
4-Tự do lập hội và tự do hội họp.
5-Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do ra nước ngoài.
6-Tự do học tập và mở các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp cho người bản xứ ở khắp các tỉnh.
7-Thay thế chế độ sắc lệnh bằng chế độ luật pháp.
8-Phải có đại biểu thường trực người Việt Nam do người bản xứ bầu ra, ở bên cạnh Nghị viện Pháp để trình bày nguyện vọng của người bản xứ”.

Sau “Bản yêu sách 8 điểm” gửi Hội nghị Versailles, lần đầu tiên dư luận ở Pháp, và ở Việt Nam biết đến cái tên Nguyễn Ái Quốc, một thanh niên Việt Nam trẻ tuổi đấu tranh cho độc lập, tự do, dân chủ cho nhân dân Việt Nam.

Và cũng từ đó, mật thám Pháp bắt đầu để ý, theo dõi chặt chẽ mọi hoạt động của ông Nguyễn Ái Quốc. Bởi vì, với Nhà nước thực dân độc tài, phản dân chủ, thì mọi tiếng nói đòi tự do, dân chủ cho người dân Việt Nam đều bị coi là nguy hiểm cho Nhà nước thực dân.

Nhưng tất cả những yêu sách ôn hòa đó của Nhóm người Việt Nam yêu nước của ông Nguyễn Ái Quốc đều không được Chính phủ Pháp, cũng như các nước trong Hội nghị Versailles quan tâm, để ý. Từ đó, ông Nguyễn Ái Quốc rút ra kết luận quan trọng rằng không thể trông cậy vào các nước khác, “muốn được giải phóng, các dân tộc chỉ có thể trông cậy vào mình, trông cậy vào lực lượng của bản thân mình”.

Bây giờ nhìn lại Bản yêu sách 8 điểm của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Hội nghị Versailles năm 1919, chúng ta thấy rằng tư tưởng của Bác Hồ về một thể chế tôn trọng những quyền tự do, dân chủ tối thiểu cho người dân được hình thành từ rất sớm. Khi đó Bác Hồ mới 29 tuổi, và mới sang Pháp được 8 năm. Trong số các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta, thì Bác Hồ là người duy nhất sống ở nước ngoài tới 30 năm.

Bác ra đi tìm đường cứu nước năm 1911, tại bến Nhà Rồng, Sài Gòn, và chỉ đến năm 1941 mới trở về nước, để lãnh đạo Đảng, nhân dân đấu tranh giành chính quyền. Bởi vậy Bác là người hiểu rất rõ những hạn chế, xấu xa của chế độ tư bản, thực dân, nhưng đồng thời Bác cũng hiểu được rất rõ các giá trị của nền văn minh phương Tây, của chế độ tự do, dân chủ phương Tây.

Chính bởi vậy, vào năm 1946, khi Bác Hồ chỉ đạo soạn thảo bản Hiến pháp đầu tiên năm 1946 của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, bản Hiến pháp 1946 đó chứa đựng rất nhiều giá trị tiến bộ của nền dân chủ phương Tây. Bác Hồ đã lãnh đạo Đảng và nhân dân Việt Nam đánh đuổi thực dân, nhưng những giá trị của nền văn minh phương Tây, thì cần phải khiêm tốn học hỏi. Đó chính là tính biện chứng trong tư tưởng Hồ Chí Minh.

Điều 10 của Hiến pháp 1946 qui định: “Công dân Việt Nam có quyền: - Tự do ngôn luận. - Tự do xuất bản. - Tự do tổ chức và hội họp. - Tự do tín ngưỡng. - Tự do cư trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài”. Nội dung của điều 10 này rất giống một phần nội dung 8 điểm mà Bác Hồ đã gửi Hội nghị Versailles cách năm 1946 đó 27 năm.

Hiện nay trong cả nước đang dấy lên phong trào “lao động, học tập gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Đây là phong trào rất hay, rất cần thiết, nhưng theo tôi thiển nghĩ thì chưa đủ. Bởi vì đạo đức Hồ Chí Minh chỉ là một nội dung trong tư tưởng Hồ Chí Minh.

Một diểm nhất quán và hết sức quan trọng trong Tư tưởng Hồ Chí Minh là về xây dựng một Nhà nước công bộc của dân, đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết, “việc gì có lợi cho dân thì phải hết sức làm, việc gì có hại cho dân thì phải hết sức tránh”. Trong thư “Gửi các ủy ban nhân dân các bộ, tỉnh, huyện, và làng” tháng 10 năm 1945, Bác Hồ viết “Nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng không có ý nghĩa gì”. Như vậy, Bác Hồ hiểu rất rõ độc lập cũng chỉ là phương tiện để thực hiện tự do, hạnh phúc cho nhân dân. Tự do, hạnh phúc cho nhân dân mới là mục đích của nhiệm vụ của Đảng và Nhà nước.

Chừng nào còn có kẻ đánh bạc cả triệu đôla, nhưng cả triệu người dân còn thiếu thốn nhiều bề, chừng nào còn có cán bộ hách dịch, xếch mé với dân, không làm tròn trách nhiệm là công bộc của dân, chừng nào người dân còn chịu oan khuất, phải đi khiếu kiện kêu cầu công lý, chừng nào bộ máy hành chính còn hành dân, thì chừng đó, tư tưởng Hồ Chí Minh còn chưa được quán triệt trở thành hành động trong thực tế.

Bây giờ nhìn lại Bản yêu sách 8 điểm của Bác Hồ cách đây gần 100 năm, và bản Hiến pháp đầu tiên năm 1946, chúng ta thấy rõ tư tưởng của Bác Hồ về xây dựng một thể chế tôn trọng các quyền cơ bản của nhân dân.

Từ đó chúng ta thấy rõ rằng cần phải từ phong trào lao động, học tập theo gương đạo đức Hồ Chí Minh hiện nay, nâng cao lên thành phong trào học tập và thực hiện tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng một nhà nước công bộc của dân.

D.T

Chủ nhật, ngày 19 tháng năm năm 2013

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo nói về bài “Tôi yêu Tổ quốc tôi mà tôi bị bắt”



Việt Hùng, phóng viên đài RFA

Sau những lên tiếng của nhà thơ Bùi Minh Quốc, nhà văn Nguyễn Viện, nhà văn Nguyễn Khắc Phục, nữ nhà văn Trang Hạ, nhạc sĩ Tuấn Khanh, nữ đạo diễn Song Chi và không ít các văn nghệ sĩ tại Việt Nam phản ứng về việc Trung Quốc xác nhận chủ quyền trên hai vùng quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa của Việt Nam, mới đây nhà thơ Trần Mạnh Hảo từ thành phố Hồ Chí Minh trong cuộc trao đổi với Việt Hùng của đài chúng tôi đưa ra ý kiến khi cho rằng, “Tại sao yêu Tổ quốc mà bị bắt…”
Mời quí vị theo dõi cuộc trao đổi dưới đây của Việt Hùng với nhà thơ Trần Mạnh Hảo.

Việt Hùng: Thưa nhà thơ Trần Mạnh Hảo, nguyên do nào mà nhà thơ lại cho rằng “Tôi yêu Tổ quốc tôi mà tôi bị bắt”?
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo: Kính thưa quí vị thính giả của đài RFA, tôi thấy việc công an nhà nước Việt Nam bắt anh em thanh niên và một số văn nghệ sĩ, nhà báo đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa - Trường Sa thì tôi thấy điều đó tôi không thể hiểu được.
Là người dân của nước Việt Nam, tôi yêu Tổ quốc tôi, yêu đất nước tôi nên lẽ đương nhiên tôi không cần phải xin phép ai cả, giống như mẹ tôi sinh ra tôi thì tôi yêu mẹ tôi, tôi không phải đi xin phép công an để tôi được yêu mẹ tôi? Tôi yêu Tổ quốc tôi và mọi người được quyền yêu Tổ quốc mình!
Thấy giặc ngoại xâm thì phẫn nộ xuống đường. Một nhà nước mang tiếng là nhà nước của nhân dân, bảo vệ nhân dân, bảo vệ đất nước mà lại đi bắt những người đi biểu tình chống ngoại xâm? Thì nó biểu hiện một điều khủng khiếp nhất trong lịch sử dân tộc. Không có ai đi đàn áp nhân dân mình chỉ vì nhân dân mình yêu nước cả?
Tôi cũng lấy làm là cái nhà nước này, họ đứng về phía Trung Quốc hay đứng về Tổ quốc nhân dân Việt Nam…thì tôi không thể hiểu được cho nên tôi tôi xúc động mà tôi viết bài thơ Tôi yêu Tổ quốc tôi mà tôi bị bắt. Đấy là nguyên nhân, tôi viết trong xúc động và tôi viết trong có 10 phút là xong bài thơ.
Việt Hùng: Ông nói ông viết bài thơ trong xúc động. Văn nghệ sĩ đành rằng phải có cảm xúc thì mới sáng tác, nhưng sáng tác của nhà thơ có vẻ mang mầu sắc xách động?
Kính thưa quí vị thính giả của đài RFA, tôi thấy việc công an nhà nước Việt Nam bắt anh em thanh niên và một số văn nghệ sĩ, nhà báo đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa - Trường Sa thì tôi thấy điều đó tôi không thể hiểu được.
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo: Không, tôi không xách động dư luận, bởi vì xách động là một điều không đúng, không hay, một con người được quyền phẫn nộ chứ? Thấy cái sai thì phẫn nộ, thấy cái đúng thì bảo vệ, yêu cái đúng, yêu lẽ phải, mà yêu đến tận cùng, phẫn nộ đến tận cùng…
Tôi chỉ ruyền cảm, văn nghệ, nghệ thuật là truyền cảm, mình truyền lửa của mình vào cho người ta thông qua ngôn từ thơ ca và người ta cũng xúc động như mình. Truyền cảm cho lẽ phải thì không thể gọi là xách động được.
Việt Hùng: Nhưng mà trong những bài học lịch sử hẳn ông còn nhớ (Lời Mẹ Dặn)
Yêu ai cứ bảo là yêu Ghét ai cứ bảo là ghét Dù ai ngon ngọt nuông chiều Cũng không nói yêu thành ghét Dù ai cầm dao dọa giết Cũng không nói ghét thành yêu…
… của nhà thơ Phùng Quán cũng đã từng nhận lãnh hậu quả…
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo: Vâng tôi còn nhớ, bởi vì từ thời ông Phùng Quán đến bây giờ bản chất sự việc cũng không thay đổi mấy, nó chỉ thay đổi hình thức xử lý sự việc thôi…
Bởi vì là một con người chứ chưa nói là một trí thức, một nhà văn, một người cầm bút thì tôi phải được quyền nói lên sự thật. Nói lên sự thật là quyền thiêng liêng của con người. Trong Hiến pháp năm 1992 của nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa VN đã cho tôi tất cả những quyền như quyền được sống, quyền được mưu cầu hạnh phúc, quyền tự do tư tưởng, quyền tự do báo chí, tự do biểu tình…Nếu đã gọi là quyền thì không phải đi xin ai hết.
Tại sao chúng ta có quyền biểu tình mà Hiến pháp qui định mà sao chúng ta lại phải đi xin phép biểu tình, nếu không thì bị bắt, vậy thì làm sao? Trong Hiến pháp nói công dân được quyền đi biểu tình, tôi đi biểu tình thì làm sao lại bắt tôi? Tôi làm đúng Hiến pháp mà, đã gọi là quyền thì không phải xin. Hiến pháp cho tôi quyền sống? Sống là ăn là thở, không lẽ mỗi lần tôi ăn, tôi thở tôi lại phải xin phép công an à?
Hiến pháp cho tôi cái quyền được mưu cầu hạnh phúc, mưu cầu hạnh phúc là tôi tìm sung sướng tôi tìm hạnh phúc, nói trắng ra, xin lỗi anh mỗi lần tôi… thì tôi lại phải xin phép công an hay sao? Đã gọi là quyền, quyền thì làm sao mà phải đi xin phép?
Quyền tự do tư tưởng tôi thấy điều này đúng, tôi thấy sai tôi nói sai, nhưng khốn nạn thay ở đất nước Việt Nam sự giả dối đang thống trị dân tộc, đang thống trị đất nước, đấy là một bi kịch đau khổ nhất của dân tộc.
Việt Hùng: Nhưng mà thưa nhà thơ, phải chăng là vì những bức xúc của cá nhân mà nhà thơ lại gieo những vần như:
Có nơi đâu trên thế giới này như Việt Nam hôm nay Yêu nước là tội ác biểu tình chống ngoại xâm bị “Nhà Nước” bắt?
Tại sao Nhà nước, cụm từ “Nhà nước” mà nhà thơ lại để trong ngoặc kép?
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo: Thực ra nhà nước này không phải do dân bầu, do các ông ấy tự dựng lên lãnh đạo đất nước và làm giả như nhân dân bầu. Có ai bầu ông Nông Đức Mạnh làm Tổng bí thư đâu? Các ông ấ y đưa lên đó chứ, sau đó các ông ấy làm giả một Quốc Hội, tức là Quốc hội của đảng chứ đâu phải là Quốc hội của dân đâu? Cho nên chữ “nhà nước” trong nháy nháy là nhà nước bất hợp pháp, không do nhân dân bầu ra, nhà nước của mấy ông này.
Việt Hùng: Không ít bạn trẻ tại Việt Nam thường nói, yêu nước không có nghĩa là yêu chủ nghĩa xã hội? và bây giờ ngày hôm nay thì ông lại nói, tôi yêu tổ quốc tôi mà tôi bị bắt? Phải chăng đó là câu trả lời với những bức xúc của giới trẻ hay chỉ là bức xúc của cá nhân ông?
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo: Dạ thưa Tổ quốc tôi là Tổ quốc tôi chứ không dính dáng gì đến chủ nghĩa xã hội được. Nhà cầm quyền Việt Nam đã đồng nghĩa Tổ quốc với chủ nghĩa xã hội là một sự đánh tráo. Một sự đánh tráo khủng khiếp, bởi vì những người chống cộng sản, bị bắt, đều bị quy cho là chống Tổ quốc.
Những người như luật sư Lê Thị Công Nhân, luật sư Nguyễn Văn Đài họ không hề chống Tổ quốc, họ yêu Tổ quốc đến tận cùng. Họ chống lại những người cầm quyền dùng những lý thuyết sai lầm, cái lý thuyết đã bị vứt vào sọt rác để áp dụng lên dân tộc đã 60 năm nay, làm dân tộc khố khổ…thì cái chủ nghĩa xã hội đồng nghĩa với Tổ quốc, đánh đồng Tổ quốc với chủ nghĩa xã hội và đảng CSVN là một sự đánh tráo khủng khiếp…
Việt Hùng: Và chúng tôi cũng xin được đóng lại phần nói chuyện với nhà thơ Trần Mạnh Hảo từ Việt Nam.
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo: Vâng xin cám ơn anh Việt Hùng và xin cám ơn quí vị thính giả của đài RFA.

Tổ Quốc yêu Người phải lấy máu mà yêu ...!



Tôi Yêu Tổ Quốc Tôi Mà Tôi Bị Bắt!
Trần Mạnh Hảo

(Xin phép TMH,  tôi Gửi Uyên)

Những ngày này … 
Tổ Quốc là cá nằm trên thớt. 
Tổ Quốc là con giun đang bị xéo quằn … 
Giặc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa! 
Biển Đông bị bóp cổ …
Sóng bạc đầu nhe nanh sư tử … 
Biển đập nát bờ … 
Hồng Hà, Cửu Long giãy giụa thở ra máu! 
Tuổi trẻ mít –tinh … 
đả đảo Trung Quốc xâm lược! 
Sông Bạch Đằng tràn lên phố biểu tình … 
Sông Bạch Đằng bị bắt …
Ải Chi Lăng theo tuổi trẻ xuống đường! 
Ải Chi Lăng bị bắt … 
Gò Đống Đa nơi giặc vùi xương … 
Sẽ bị bắt nếu biểu tình chống giặc! 
Có nơi đâu trên thế giới này? 
Như Việt Nam hôm nay … 
Yêu nước là tội ác ...! 
Biểu tình chống ngoại xâm bị “Nhà Nước” bắt?
Các anh hùng dân tộc ơi! 
Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo ơi! 
Nếu sống lại, các Ngài sẽ bị bắt! 
Ai cho phép các Ngài đánh giặc phương Bắc? 
Sao vua Trung Hoa lại chiếm nước Trung Hoa?
“Bên kia biên giới là nhà, Bên đây biên giới cũng là quê hương!” 
Thơ Tố Hữu năm nào từng xóa dấu biên cương! 
Đường ra biển dân tộc ta đang bị tắc … 
Phải giành lại Hoàng Sa từ anh bạn Thiên triều! 
Tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi bị bắt … 
Tổ Quốc yêu Người phải lấy máu mà yêu ...!

Thứ sáu, ngày 17 tháng năm năm 2013

Mọi lý thuyết đều là mầu xám, còn cây đời mãi mãi xanh tươi.



Một người nhăm nhăm lý luận, một người đắm trong tiền và quyền suốt gần 20 năm.

Mọi lý thuyết đều là mầu xám, còn cây đời mãi mãi xanh tươi. ( Faust )

1 - Từ ngày 20 đến ngày 25 tháng 1 năm 1994, tại Hội nghị đại biểu toàn quốc giữa nhiệm kỳ của Đảng Cộng sản Việt Nam, họp tại Hà Nội, ông cùng với 19 người khác được bầu bổ sung vào Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa VII.
Tháng 8 năm 1996, ông làm Phó bí thư Thành uỷ Hà Nội, kiêm Trưởng Ban Đại học[1], phụ trách công tác tuyên giáo của Thành ủy.
Tháng 2 năm 1998, ông phụ trách công tác tư tưởng - văn hóa và khoa giáo của Đảng Cộng sản Việt Nam, Phó chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương. Hiệu phó trường KHXH và Nhân Văn.
Từ tháng 8 năm 1999 cho tới hết nhiệm kì của Đại hội VIII, ông tham gia Thường trực Bộ Chính trị của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa VIII; trực tiếp chỉ đạo việc biên soạn Văn kiện Đại hội IX của Đảng.
Tháng 1 năm 2000, ông làm Bí thư Thành uỷ Hà Nội. Tháng 11 năm 2001, ông kiêm nhiệm Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương, phụ trách công tác lý luận của Đảng. Từ đầu năm 2003, ông trực tiếp chỉ đạo công tác tổng kết 20 năm đổi mới, chuẩn bị và biên soạn văn kiện Đại hội X của Đảng.
Ngày 26 tháng 6 năm 2006, ông đảm nhận chức vụ Chủ tịch Quốc hội thay ông Nguyễn Văn An, xin từ nhiệm. Hai ngày sau, Bộ Chính trị đã chỉ định ông Phạm Quang Nghị, người vừa được Quốc hội miễn nhiệm chức Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin, làm Bí thư Thành ủy Hà Nội kế nhiệm.
Tại kì họp đầu tiên của Quốc hội khóa XII, ông tái đắc cử chức Chủ tịch Quốc hội.
Tại Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam XI, ông được bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam từ ngày 19 tháng 1 năm 2011.

2 - Từ tháng 1 năm 1995, ông tham gia công tác trong trung ương với các chức vụ: Thứ trưởng Bộ Nội vụ (1/1995 - 5/1996), Ủy viên Đảng ủy Công an Trung ương. Được bầu làm Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng tại các kỳ Đại hội Đảng CSVN thứ VI (năm 1986) và thứ VII (năm 1991). Được bầu làm Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Ban Chấp hành Trung ương và được Bộ Chính trị phân công làm Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị tại Đại hội Đảng lần thứ VIII và là Trưởng Ban Kinh tế Trung ương, Phụ trách vấn đề tài chính của Đảng CSVN (từ tháng 6/1996 đến tháng 8/1997).
Từ tháng 9 năm 1997, ông được bầu làm đại biểu Quốc hội khoá X (đại biểu khu vực 3 Hải Phòng) và được đề cử và sau đó được Quốc hội thông qua giữ chức Phó Thủ tướng; sau đó Thủ tướng Phan Văn Khải cử giữ chức vụ Phó Thủ tướng Thường trực và Chủ tịch Hội đồng Tài chính - Tiền tệ của Chính phủ, trong thời gian này ông được nhà nước Lào tặng thưởng Huân Chương Ítxala hạng nhất (huân chương cao quý nhất của Lào). Tháng 5 năm 1998, Quốc hội thông qua cử ông kiêm chức Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam. Chức vụ này ông giữ đến tháng 12 năm 1999 thì bàn giao lại cho ông Lê Đức Thúy.
Tháng 8 năm 2002, ông tiếp tục được đề cử giữ chức vụ Phó Thủ tướng và được Quốc hội khoá XI thông qua.
Ngày 16 tháng 5 năm 2006, Thủ tướng Phan Văn Khải đề cử Nguyễn Tấn Dũng làm người kế nhiệm mình trước phiên khai mạc kỳ họp thứ 9 Quốc hội khóa XI. Ngày 27 tháng 6 năm 2006, Nguyễn Tấn Dũng được Quốc hội bầu làm tân Thủ tướng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Ông trở thành vị Thủ tướng trẻ nhất trong 20 năm trước đó


Thứ tư, ngày 15 tháng năm năm 2013

Đảng cộng sản Trung quốc xui Đài loan nổ súng gây hấn trên Biển Đông



Nhân Dân nhật báo TQ – cơ quan ngôn luận của ĐCS TQ -  xúi Đài Loan nổ súng khích Việt Nam ở Trường Sa
Tờ Nhân Dân nhật báo bản điện tử, ngày 15/5 đăng bài phân tích với tít bài hết sức trịch thượng, ngông cuồng: "Hai bờ (Trung Quốc và Đài Loan) phải chia nhau 'trị' Philippines và Việt Nam mới có hiệu quả", xoay quanh việc cổ súy Đài Loan cùng Trung Quốc leo thang trên Biển Đông.

Bài phân tích trên tờ Nhân Dân nhật báo cho rằng, trong vấn đề tranh chấp Biển Đông thì Mỹ không đếm xỉa đến Đài Loan, nên nếu Đài Bắc muốn "được tôn trọng" thì ngoài dựa vào chính mình còn phải dựa vào Trung Quốc thông qua những hoạt động phối hợp ngầm.

Tờ báo này phân tích, trong vấn đề Biển Đông Mỹ cho rằng vai trò của Đài Loan thua xa Philippines và Việt Nam do Đài Loan "tự có chủ trương riêng", đồng thời quan hệ giữa 2 bờ eo biển được cải thiện khiến Washington không thể khinh suất ủng hộ Đài Loan, ngược lại còn rất cảnh giác với Đài Loan trong vấn đề Biển Đông.

Nhân Dân nhật báo cố tình khoét sâu vào vụ Philippines nổ súng vào tàu cá Đài Loan khiến 1 ngư dân thiệt mạng, ra sức chứng minh cho giới chức Đài Bắc thấy rằng Mỹ không bênh Đài Loan mà lại bênh Philippines, do đó trong vấn đề Biển Đông chỉ có ngầm phối hợp với Trung Quốc mới "được tôn trọng".

Bài báo này cho rằng, hiện nay Đài Loan nên tập trung vào Biển Đông sau khi đã ký hiệp định nghề cá với Nhật Bản ở Hoa Đông, lợi dụng "thời cơ Philippines và Việt Nam khiêu khích trên Biển Đông (?!)" để thể hiện thái độ cứng rắn, chỉ có như vậy mới "giữ được thể diện" mà không cần phải phái tàu chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia để "bảo vệ ngư dân".

Nhân Dân nhật báo đã chụp mũ một cách trắng trợn cho Philippines và Việt Nam "khiêu khích" trên Biển Đông trong khi chính Trung Quốc và Đài Loan mới là những kẻ leo thang, khuấy động căng thẳng trên Biển Đông, một kiểu hành xử vừa ăn cướp vừa la làng của giới cầm quyền Trung Quốc hiện nay trong vùng biển thuộc chủ quyền của Việt nam.

Đài Loan đang chiếm đóng trái phép đảo Ba Bình, đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Tờ Nhân Dân nhật báo Trung Quốc xúi Đài Loan nên "cứng rắn với Việt Nam" ở Trường Sa bằng cách "không cần cảnh cáo, bắn thẳng vào tàu hoặc máy bay của Việt Nam" nếu đi vào vùng biển phụ cận đảo Ba Bình - một kiểu hành xử côn đồ, xã hội đen, bất chấp mọi nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế.

Theo tờ báo này, trong trường hợp Việt Nam phản kích lại khi bị Đài Loan tấn công ở đảo Ba Bình, Trung Quốc sẽ lập tức nhảy vào, Nhân Dân nhật báo cho rằng có Trung Quốc hậu thuẫn đằng sau, Việt Nam "sẽ không dám làm gì Đài Loan" ở Trường Sa?!

Quan điểm của bài phân tích này trên tờ Nhân Dân nhật báo Trung Quốc mang màu sắc hiếu chiến, kích động xung đột ở Biển Đông hòng mượn tay Đài Loan gài bẫy Việt Nam để Bắc Kinh có cớ leo thang đánh chiếm các đảo, bãi đá, rặng san hô trong quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam nhằm thực hiện mưu đồ bá chủ khu vực, độc chiếm Biển Đông thành ao nhà cần phải bị vạch mặt, lên án trước công luận quốc tế.